Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008

Năm nay tớ 30 tuổi.

"Này, chú mún mài mòn đũng quần ở ghế văn phòng hay theo anh chinh phạt khắp Việt Nam?"
Năm nay ba mươi tuổi, tớ hiểu rằng, một người tự lập cho cuộc sống của mình cũng là người giúp người khác sống được. Như vậy, sự nghiệp của một người phụ thuộc vào năng lực chỉ huy, xây dựng, và tư cách thủ lĩnh nhóm, và với tớ, đó làm một nhóm hành nghề luật.
Tớ nghe nói Johnson lãnh đạo nhóm bằng sự miệt mài làm việc của mình, thái độ nghiêm túc và sự chăm chỉ đó truyền lửa cho tất cả những người xung quanh.
Tớ cũng thấy tấm bảng: Thành công, nhiều người luôn mơ về nó, nhưng ở nơi đó, chỉ có rất ít người, và thay vì mơ những giấc mơ thật đẹp, họ đang miệt mài làm việc.

Nhưng nghề luật, nếu mài mòn đũng quần tại văn phòng với những trang viết, hay tự giới hạn mình trong thế giới 17inch ngán ngẩm thì có làm, có học bao nhiêu đi nữa cũng vô ích. Đi một ngày đang, học một sàng khôn lỏi, chinh phạt một nơi, hiểu thêm một chút về cuộc đời, về giá trị chân thực nhất của cuộc sống và về tâm hồn của từng con người mà ta gặp gỡ, và cả về những thói quen quái đản nhất.
Nếu ai đó quan niệm hành nghề luật là làm việc độc lập, như một con thuyền buồm đẹp đẽ, với những nỗi cô đơn, sự sốc vác chỉ của riêng mình hắn, thì điều đó chỉ mới đúng một nửa vì hắn thường chinh phạt một mình. Nửa sự thật kia nằm ở đâu đó từ gia đình, vợ con và cộng sự, những người giúp hắn có một chuyến đi tốt.
"Chào mừng bước vào ... cuộc chinh phạt!"

Không có nhận xét nào: